Nơi chắp cánh cho những ước mơ!
Thứ năm, 19/5/2016, 0:0
Lượt đọc: 617

ĐAN PHƯỢNG ƠI!

“Đan Phượng ơi! Quê hương người gái đảm…” Nghe câu hát đó, tôi lập tức có ấn tượng về một vùng quê mà mình chưa từng đến – mặc dù đó là “cửa ngõ Thủ đô”.

Sẽ đến, dù chỉ một lần, đó là ước muốn của tôi!

Mùa thu năm 1979, khi đó Đan Phượng còn là một vùng ngoại thành của Thủ đô Hà Nội, tôi đã đến, hay nói chính xác hơn, tôi đã về Đan Phượng.

Đan Phượng, những ngày đầu tiên, những năm đầu tiên trong mắt tôi là những cánh đồng bao la với những “bờ xôi ruộng mật”, là những con người cần cù, chịu khó, thảo thơm, nhân hậu. Đan Phượng – là mái trường cấp III – ngôi trường cấp III duy nhất của huyện – nơi tôi được tác nghiệp –thấp thoáng những thân dừa sau bờ ao cá.

Trải qua thời gian cùng với biến thiên của xã hội, Đan Phượng đã đổi thay. Những thửa ruộng màu mỡ “sáng lúa chiều ngô” thu hẹp dần, nhường chỗ cho các khu công nghiệp, cho các công trình văn hóa khác… Rặng dừa, ao cá tạo cho con đường vào trường có cảnh quan khá đẹp mắt cũng được thay thế bằng những ngôi nhà bê tông kiên cố…

Thời gian làm cho cái còn, cái mất!

Cái không mất mà còn, còn mãi trong tôi là mái trường Đan Phượng – mái trường tôi đã gắn bó tới ba mươi năm, từ khi tốt nghiệp đại học cho đến khi tôi nghỉ hưu.

Ba mươi năm – thời gian đó so với lịch sử không dài nhưng đối với một đời người thì không ngắn. Trong quãng thời gian đó ở mái trường Đan Phượng tôi đã “có” và “còn” lại rất nhiều. Trong tôi “còn” những đồng chí lãnh đạo tài hoa, tâm huyết; trong tôi “còn” những đồng chí tổ trưởng lịch lãm, uyên thâm; trong tôi “còn” những đồng nghiệp chân thành, tri kỷ, từng trải, bao dung… Trong tôi “còn” những học trò hiếu động, thông minh, hòa đồng, chân thật…

Giờ đây – mới sắp phải chia xa mà đã thoáng qua nhớ tiếc. Nhớ những đàn anh, đồng nghiệp hơn tuổi… người đã về hưu, người đã rong chơi “Lãng Uyển, Bồng Hồ”… nhớ đồng nghiệp trẻ – thế hệ học trò thông minh, lịch duyệt…

Chưa phải xã đã trào nỗi nhớ, chưa buông viên phấn đã nghĩ đến ngày phải rời bục giảng. Chưa phải hụt hẫng đã sợ hụt hẫng khi đến tiết học cuối cùng khép trang giáo án – khép lại cả một đời dạy chữ cho các em.

Đan Phượng – Mái trường ơi! Khi tôi đến, Đan Phượng còn có lớp học mái tranh hè đất quanh bờ ruộng, bờ ao. Khi tôi sắp đi, sẽ đi, Đan Phượng đã và sẽ khang trang hơn nhiều.

Với tài năng và tâm huyết của các đồng chí lãnh đạo nhà trường, với năng lực và nhiệt huyết của các đồng nghiệp trẻ, tôi thấy và tin Đan Phượng đã và sẽ đổi thay.

Đan Phượng – quê lúa!

Đan Phượng – đất học!

Đan Phượng – Mái trường có bề dày thời gian, bề dày thành tích luôn là ngôi trường có uy tín trong nhân dân.

Mai ngày – dù có chia xa, mãi mãi tôi nhớ về Đan Phượng và lại cất tiếng gọi thầm “Đan Phượng ơi!”

Xuân Bính Tuất

Tác giả: Cô giáo: Nguyễn Thị Mỹ Phương

Viết bình luận

98